Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

truyen sex - Giá như em đừng thương anh có quá

Phụ nữ xấu thì quyến rũ, đàn ông xấu thì hấp dẫn.

Phụ nữ xấu hấp dẫn nam giới tồi. Nhưng nam giới xấu doc truyen sex, truyen hheo, truyen dam moi  lại quyến rũ đàn bà tốt.

day la noi dung footer

- Em yêu anh nhiều lắm!

- Giá như em đừng yêu anh nhiều quá, chỉ yêu anh vừa đủ thôi...

Đó là lời tôi nghe bồ nói sau khi đã khóc cạn nước mắt bởi anh ấy.

Người tôi yêu là một người tốt, hoàn trả toàn không phải một kẻ xấu xa hay ỷ lại gì.

Anh ấy yêu tôi rất nồng thắm và cuồng nhiệt.

Nhưng sau bít tất cả sự nồng nàn, cuồng nhiệt và đắm say mà anh ấy trao cho mình, tôi lại tự tay hoá chết dần những xúc cảm ấy.



Anh ấy nói đúng, chớ chi tôi đừng yêu anh ấy nhiều quá, tiền yêu vừa đủ thôi, thì tôi đã không phải khóc nhiều như thế này. Khóc trong cô đơn, khóc trong đại vọng, khóc trong sự ghẻ lạnh và khóc trong vô vàn sự tủi nhục đơn côi.

Chỉ có một mình tôi còn lại sau rất nhiều dâng hiến, chỉ còn lại một mình trong bóng tối với sự sợ hãi lớn lao bao trùm thân thể. Tôi bắt đầu hủy hoại mình. Hủy hoại bản thân để quên đi những cơn đau đang bóp nghẹt.

Nỗi đau chất chồng lên nỗi đau, rất nhiều nỗi đau tâm vong hồn đang cắn vào thể xác. Những nỗi đau ám ảnh làm con tim tôi trở cho nên nhễ ranh ma máu... Những cơn đau dập dồn bóp lấy trái tim non yếu ấy... Và cắn xé thân hình bé nhỏ của tôi.

Tôi không còn nhận ra mình nữa, tôi đồng cân biết một đứa con gái nào đó, trong hình hài bê tha này, đang cắn cho cánh tay của mình chảy máu. Răng nó lún sâu và da thịt, và nước mắt nó thấm đẫm những vết thương.

Để giảm đi những nỗi đau tâm hồn hơn cả thấu xương buốt thịt, tôi tiền còn biết một cách độc nhất thôi là tự cắn xé tấm thân này.

Tôi sợ cô đơn, rất sợ cô đơn...

day la noi dung footer

Năm tôi 15 tuổi, tôi yêu một người con giai hơn mình 2 tuổi. Anh ấy là thằn lằn nguồn cơn của tôi, rất lịch lãm, đẹp trai, phong trần và hấp dẫn nhưng vẫn chỉ là một... thằng bé.

Từ "thằng bé" giải thích rất nhiều điều về một người đàn ông. Đó là tò mò, ham hố, nông nổi, thiếu suy nghĩ trong hành động và vô bổn phận trong việc làm.

Nếu một "thằng bé" được giáo dục tốt sẽ sợ hãi những hậu quả ác hại sau khi nó nhìn thấy việc mình làm thực sự tệ.

Nhưng tôi không yêu một "thằng bé" được giáo dục tốt, tôi yêu một thằng bé được giáo dục tồi, hay đúng hơn là một thằng bé vô giáo dục. Nó cảm thấy hể hả với những "hậu quả" và luôn luôn xem đó là "thành quả". Nó chớt nhả với nỗi đau nó gây ra cho người khác và lấy làm sung sướng với những việc không tốt mà mình làm. Nó là một "'thằng bé" quá đà trong xúc cảm và hung hãn trong hành động.

Phụ nữ xấu thì quyến rũ, nam giới xấu thì hấp dẫn.

Phụ nữ xấu quyến rũ nam giới tồi. Nhưng đàn ông xấu lại hấp dẫn phụ nữ tốt.

Thế nên, tuần tự rất nhiều người sa vào lưới tình của thằng bé 17 tuổi. Bởi những cô bé 15 tuổi thì không biết nhiều và cũng chẳng biết điều, đồng cân biết yêu và ngu ngốc ngớ ngẩn với tình yêu đó.



Chưa kể cái con bé 15 tuổi đó lại là một đứa ngu ngốc bất cứ tuổi tác như tôi.

Tôi chẳng thể kể chi tiết rằng người tình tôi khi đó đã cưỡng hiếp tôi như thế nào, do thực sự thì đó có được xem là hành vi cưỡng bức hay không thì tôi cũng hoàn trả toàn không rõ nữa.

Tôi chỉ biết rằng lúc đó, tôi cũng chẳng làm phản ứng gay gắt lắm với việc người đó đè lên người mình dù cho rất khó chịu, thậm chí kinh tởm và cảm giác đau đớn. Tôi không phản kháng vì chưng tôi sợ. Không phải sợ bác mẹ biết, không phải sợ thầy cô hay, không phải sợ bạn bầy cười, không phải vì sợ bất kỳ người nào trên dương trần này. Mà đơn chiếc giản tiền vì tôi sợ, nếu tôi làm phản kháng, người ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Tôi sẽ sống sao trên thế cuộc này nếu thiếu đi người ấy?

Tôi biết người ấy đã làm như thế này, không tiền với một mình tôi mà còn với nhiều đứa con gái khác nữa.

Đó là trải nghiệm.

Con trai mới lớn cần thật nhiều trải nghiệm. Tôi đã cố gắng "lừa đảo" suy nghĩ của mình như vậy. Thật may mắn, tôi đã "lừa đảo" bản thân rất thành công... để nín nhịn một thằng đàn ông khi bản thân tôi còn quá bé nhỏ.

Sau này, tôi luôn nói với những đứa em nhỏ tuổi hơn mình rằng, người nam giới đầu tiên, thằn lằn nguồn cơn của một người con gái rất quan trọng. Bởi thằn lằn ngọn ngành ảnh hưởng vô cùng lớn lao tới tư duy và suy nghĩ của đứa con gái đó về ái tình và về đàn ông.

Và bởi vì, tôi đã có một khởi đầu lệch lạc, một thằn lằn ngọn nguồn phụ bạc hại với một người nam giới ích kỷ, nhỏ mọn, lăng loàn và xấu xa, thành ra tôi đã có một sự trưởng thành sai lầm, một nhận thức sai lầm về ái tình và cái nhìn lệch lạc về đàn ông.

Song, tôi luôn xem điều động mình nhìn nhận là chân lý. Bởi do đàn ông đều tồi và ái tình nào cũng sẽ như thế, nên tôi hài lòng nó, không cự nó.



Quay lại với nhân tình trước nhất của tôi, cái người đã làm tôi đau đớn không chỉ một lần mà rất nhiều lần trong suốt thời kì nửa con nít nửa thiếu nữ ấy, anh ta đã bỏ tôi rất sớm sủa. Nhưng thời kì tôi yêu anh ta không dừng ở khi anh ta bỏ tôi... Nó kéo dài, rất dài rất dài sau đó....Thời gian được tính chất bằng... hàng năm ròng.

Tôi cứ thầm lặng yêu người đó, dõi theo người đó, lo âu cho người đó và chờ đợi người đó.

Khi nghĩ lại, tôi bỗng nhiên thấy mình giống như một cái máy thủ dâm tự động.

Một người bạn của tôi ở Hawaii có lần khoe với tôi rằng, ở đó, người ta mới lắp một xê ri các máy thủ dâm tự động tại nhà vệ hoá nam. Mỗi lần "giải quyết nhu cầu sinh lý" ở cái máy này thì người sử dụng sẽ phải trả vào máy 1 đô la. Bạn tôi gọi cái máy đó là thứ kỳ diệu dành cho mấy thằng vô gia cư và ăn mày.

Sau này, khi nghĩ tới nhân tình đầu tiên, tôi luôn thấy anh ta là ăn mày, còn tôi là cái máy thủ dâm tự động nằm trong nhà vệ sinh đó. Thật khốn tội nghiệp khi yêu một người mà hoàn trả toàn mập mờ không biết anh ta có yêu mình hay không. Bởi bởi chưng đàn ông nói yêu khi đang lên "đỉnh" thì là điều không tin được. Anh ta đồng cân nói yêu tôi được mỗi lúc anh ta sướng.

Có chúa cũng chẳng biết bởi sao tôi yêu một người đàn ông đồng cân đến với tôi bởi tình dục, và đến với hàng phục chục con khác cũng tiền bởi cái tương tự như thế thôi.

Nhưng tóm cổ lại, tôi đã rất yêu anh ta... Một ái tình mà tôi nghĩ rằng mình chẳng thể dứt ra.

day la noi dung footer

Nhưng tôi vẫn dứt ra được.

Nói như thế quả tình chẳng xác thực lắm.

Bởi tôi không tự dứt ra được.

Mà là anh ta dứt tôi ra và quăng quật tôi đi văn bằng được.

Anh ta đính hôn.

Và tôi chôn chân trong nỗi đau đó một cách đớn hèn.



Trời mưa, sấm chớp đùng đoàng. Tôi đứng với nỗi đau hé miệng hoác hoác, xót xa doc truyen sex, truyen hheo, truyen dam moi vô bờ bến dưới cơn mưa như tê tê nước và khóc... Khóc trong câm nín để nước mưa hòa tan nước mắt tôi.

Anh ta biến mất khỏi thế cục tôi như chưa bao giờ xuất hiện, đồng cân để lại một câu nói còn nguyên xi hình vết chém rằng: "Anh yêu cô ấy!". Khi đó tôi 20 tuổi.

day la noi dung footer

Trong một thời gian ngắn tôi cặp kè với rất nhiều người đàn ông. Ngoài nguyên tố ngoại hình tôi không quan hoài nhiều lắm về phẩm chất. Bởi đối với tôi, nam giới hẳn là không có một phẩm chất nào cần phải tìm tòi và đáng xem trọng.

Dù ngoại hình khác nhau, cách ăn ở và thể hiện khác nhau, thì chúng vẫn có chung khá nhiều điểm tương đồng: máu lạnh, dã man, nhăng nhít và nhăng nhít gái điếm thõa.

Tôi không có khái niệm đàn bà là đĩ. Nhưng tôi có khái niệm thằng gái giang hồ thằng phò.

Đàn ông được tôi xem là con người thì chẳng có thằng nào cả. Bố tôi thì tôi xem là bố, anh em thì tôi xem là anh em, tôi không gọi gia tộc là đàn ông, thế thành thử tuy gia tộc giống đàn ông, nhưng gia tộc không phải nam giới với tôi, thành thử họ vẫn là con người.

Thực ra, không phải là tôi không muốn yêu, mà không một người đàn ông nào cho tôi thời cơ để yêu họ. Họ có những hành động quá đà, có những biểu lộ bất nhã và cả cách đối xử lố lăng, trong khi tôi thì yếu ớt trong niềm tin, thiếu thốn trong hy vọng và kỳ thị ở đàn ông.

Và rồi, để có được một cái là gọi là tình yêu, tôi cũng đã chấp nhận một người, chấp nhận đến cam chịu vớ cả những nỗi đau mà sau sự chấp thuận trước hết ấy, người đó liên tiếp giáng xuống đầu tôi.

Tôi không biết đàn ông nghĩ gì, tôi chẳng hiểu gia tộc được bao nhiêu. Tất cả những gì tôi biết là chiều chuộng gia tộc và cam chịu họ.



Tôi bị người tình sau này của mình đánh rất nhiều vì tôi... nói quá ít. Bởi vì tôi.... luôn luôn mỉm cười. Bởi vì.... tôi thánh thiện đến mức giả tạo ( theo cách mà anh ta thấy ) và tôi còn bị đánh vì vì... tôi không hề làm phản kháng.

Rồi tôi bị người tình cắm sừng vì... không biết cách ghen tuông. Tất nhiênn rồi, làm sao tôi ghen được khi tôi thường xuyên nghĩ nam giới hiển nhiên phải lăng loàn như thế.

Thật lạ lùng đúng không? Số phận thật lạ thường và cuộc đời thật quá nhiều thứ quái gở!

day la noi dung footer

Có một thiên thần đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy dơ bẩn đó, kéo tôi ra khỏi đám bùn đen không cảm xúc của những chuỗi ngày tăm tối nọ.

Có một thiên thần đã làm việc mà tưởng như chẳng thần thành nào làm được, đó là thắp sáng lên trong tôi ngọn lửa về một thứ tình cảm thiêng liêng đã lụi tàn và niềm tin vào những người đàn ông tốt.

Tôi không còn gọi đàn ông là thằng gái điếm thằng phò, không còn xem gia tộc như đám súc đánh vật nữa....

Anh ấy, thật sự đã làm được một điều động kỳ diệu đối với cuộc đời tôi.

Anh ấy rất nhẹ nhàng, dịu dàng và lãng mạn. Rất ân cần chân tình và rõ ràng.

Tôi yêu anh ấy.

Tôi như được tái sinh.

...

Nhưng rồi một ngày, anh ấy đến và nói với tôi rằng:

- Anh cảm thấy rất mệt mỏi!

Tại sao? Tại sao? Em yêu anh nhiều thế cơ mà. Em lo lắng cho từng centimet trên cơ thể và tâm vong linh anh. Em hiểu anh. Em biết anh muốn gì và thường xuyên làm điều động anh muốn.

- Đúng thế, anh mệt mỏi bởi vì em yêu anh đến nỗi anh không thở nổi. Em quá tốt và quá yêu anh làm cho anhh không biết phải yêu lại em như thế nào. Làm cho anh mệt mỏi tới nỗi không biết phải yêu em ra sao.



Tôi đã sai!

Có biết tôi sai từ đâu không?

Tôi sai từ việc sử dụng cách yêu người này để yêu một người khác.

Bởi bởi chưng tôi đã từng bị bỏ rơi, bởi chưng tôi đã yêu người nhăng nhít và chẳng yêu mình. Nên bởi thế tôi yêu nhân tình tôi thiết tha văn bằng cách yêu kiểu "rút kinh nghiệm" từ những người trước của mình.

Tôi sợ bị bỏ rơi trong khi anh ấy không hề như những người trước, chưa từng và không bao giờ có ý định bỏ rơi tôi. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi anh ấy như những người trước, khiến tôi kìm giữ anh trong quá nhiều sự quan tâm, ân cần và chu đáo.

Bởi bởi nhân tình cũ muốn tôi ghen. Yêu người tôi yêu tôi lại ghen mù quáng, trong khi anh không xem ghen là yêu, anh xem ghen là sự thiếu tự tín của tôi đối với bản thân mình.

Và nhiều rất nhiều điều động sai tôi đã làm khi yêu anh nữa. Quá chiều chuộng anh khiến anh đổi thay bản thân mình. Tôi yêu anh quá nhiều làm anh yêu tôi chẳng được bao lăm với tốc độ điên rồ vũ bão ấy. Anh cảm thấy anh thụt lụt và cô độc trong tình yêu này.... Và anh mệt mỏi.

Khi một thứ quý chớ chi ngạc nhiên tới với mình, ai chẳng muốn bao bọc nó thật kỹ. Nhưng một khi thứ quý giá mà đó không phải là một vật vô tri thì sự bao bọc đó sẽ làm cho nó chẳng thể nào chịu đựng nổi.

Tôi buồn bã và thực sự đau đớn, từng lớp da của tôi như tróc ra khỏi thân thể vì cảm giác hoang mang không thể biết mình phải làm gì. Thực ra tôi vẫn trách anh, cho dù tôi có hiểu, nhưng trách cứ vẫn là bản chất của phụ nữ lắm điều.

Tim đau, ngực dẫy dụa khóc quằn. Nỗi sợ hãi gần như chiếm và đánh liệt hoàn toàn lý trí.

Nếu anh rời bỏ tôi, tôi sẽ không thể đi nổi con đường này. Niềm tin mới hôm nao được đốt cháy, sẽ vĩnh viễn tiền còn lại tàn tro rơi rụng.

Tôi sợ bít tất cả những điều động đó. Sợ hãi vô cùng cảm giác bó buộc của cô đơn. Đừng bao giờ yêu một người theo cách mà ta đã từng yêu một người... khác... Bởi vì làm như thế, ta sẽ mất người đó....



– Anh à, em sẽ không yêu anh nhiều quá, sẽ đồng cân yêu anh vừa đủ thôi. Thế thành thử anh đừng rời xa em nhé!

- Không phải để em khóc, không muốn để em đau mà vì anh luôn luôn muốn ở bên em, không muốn rời xa em, cho nên anh mới nói ra cho em hiểu, để anh có thể yêu em nhiều hơn...

- Em sẽ không bỏ cuộc cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa nữa.

- Em không cần phải cho anh biết điều đó.

- Oh, em hiểu. Bởi vì... đôi khi... đàn bà xấu xa mới là đàn bà quyếndoc truyen sex, truyen hheo, truyen dam moi  rũ!

Chúng tôi đã chọn cho mình một khoảng lặng. Một trạm nghỉ chân trên cả đoạn đường dài. Đầy rẫy những sợ hãi, học yêu một người ít đi, còn khó khăn hơn gấp nhiều lần phải yêu người đó nhiều lên...

Thả lỏng ra... và rồi nắm lại thật chặt!

..................................

– Anh rất yêu em!

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

truyen sex - Lần chót anh viết

Anh ấy tên là Đ anh là một con người rất vô tư và vô bổ :') từ lúc còn bé doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi anh đã biết quấy phá luôn luôn làm cho người khác phải buồn và thậm chó là ghéc bỏ a . Nhưng anh vẫn vô tư lự không suy nghĩ gì cho người khác mà chỉ nghỉ đến anh . Trước đây anh là người tâm tính rất con níc và thường xuyên mang một niềm tin thơ ngây vào cái mà người ta gọi là mãi mãi , anh cứ mang cái nghĩ suy đó suốt 13năm trời đất . Chuyện không có gì để nói cho đến khi năm đó anh 13t năm đó anh còn rất nhỏ và rất phá quấy trong trường học tui nhớ năm đó anh phá quấy tới nỗi bị loại ra khỏi lớp bán trú chân . Anh xếp vào một cái lớp hoàn trả toàn xa lạ đối với anh và anh được ngồi kế một cô bạn anh không biết đây là một bước ngoặc cho con đường đời của anh . Ngay ngay đầu vào lớp anh đã bị thôi miên bởi chưng ánh mắt và nụ cười của cô . Bây giờ thì anh đã biết yêu một ái tình đầu đời đời kiếp kiếp của anh . Trong suốt trên dưới thời gian yêu anh phải rơi rất nhiều giọt nước mắt , không phải là những giọt nước mắt vui sướng hay là những giọt nước mắt hạnh phúc mà chính thị là những giọi nước mắt đau thương .TRong khoảng thời kì yêu anh anh cắn răng mà chịu đựng những đau khổ mà cô đã trao cho anh nhưng anh ấy vẫn ngu ngốc nan hoa níc mà chịu đựng một mình vì chưng sợ nói ra cô sẽ buồn :') a vẫn chịu đựng và bỏ qua những điều động đó đễ yêu cô nhưng rồi đến một ngày vẫn như thường lệ anh vui vẻ nhắn tin cho cô , nhưng hôm nay cô chuyện trò lạnh lẻo với anh bỗng nhiên cô nhắn cho anh mà anh đọc trong nước mắt '' chia tay nha'' anh như tắt nghỉ lặng giây khắc đó , anh đã cố gắng níu kéo nhưng cô tàn nhẫn bước ra khoi cuộc đời anh , cô đã đễ lại một vết cắt khá sâu trong tim anh . Từ hôm đó anh ít trò chuyện với những người xung quanh anh đã phải tập đi một mình và học cách quên một người và những kỉ niệm đẹp trong một thời kì dài . 
Cho đến một ngày tựu trường cuối tháng 8 anh bước vào cái lớp mà đã thân thuộc đối với anh và cả những kỉ niệm về cô ngọn ngành năm đó anh ở lại lớp :D . Anh đã quên được thạch sùng tình đầu và tiếp kiến thô tục những ngày thánh ngân thơ cho đến khi a bị rung động trước 1 cô gái cùng lớp mà anh không biết đây là cô gái sẽ là người thứ 2 bước vào cuộc đời anh . Anh và cô ấy quen nhau do cô là người đã giúp anh đứng dậy thành ra anh rất yêu thương cô anh lo lắng từng chút một cho cô . Mặc mặc dầu nhà anh khá xa với nhà cô nhưng anh vẫn cố gắng kiên trì đưa rước cô đi học chung vẫn yêu thương cô hết dạ trong 9tháng quen nhau , lúc đó anh vẫn còn tin vào cái gọi là mãi mãi . Anh và cô yêu nhau cho đến hôm cô đi chơi cùng gia đình nhưng trong 1 lúc mềm lòng cô đã rời xa anh để đi theo một người khác . Anh vẫn ngây thơ không biết và trong thời kì cô đi chơi ở nhà anh rất nhơ cô anh đã vẽ một bức tranh cho cô anh muốn tạo bất thần cho cô khi cô đi chơi về . Nhưng rồi người tính không văn bằng trời đất tính , hôm cô về anh nhắn tin đầy yêu xót thương cho cô anh vẫn vui vẻ mà không biết chuyện gì sẻ xãy ra với anh trong những phút tới và rồi cô đã đáp tin nhắn của anh nhưng tin nhắn không theo hi vọng muốn của anh , cô tl '' mình tạm biệt nha'' anh đọc xong tin nhắn đó anh như bất động anh mỉm cười trong nước mắt va trả lời '' ừ hỉu rồi :') '' ngày qua ngày anh vẫn nhắn tin với doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi cô chuyện trò với cô như lúc còn bên nhau bởi chưng đó đã là thói quen của anh . Anh hẹn cô ra đễ trao tặng món quà cuối cùng của anh , nói vậy thôi chứ anh hẹn ra đễ anh níu kéo cô . Anh và cô ngồi trò chuyện với nhau rất lâu anh chèo kéo nhưng rồi cô lạnh lẻo quay lưng bước đi trước những giọt nước mắt của một người mà cô đã từng yêu :') anh đứng một mình ở góc tối đễ suy nghĩ những gì đang diễn ra . Anh chầm chậm đạp xe về nhà . Đường về nhà anh hôm nay sao nó dài lê thê . Sau ngày định số mệnh đó anh đã thức trắng hằng đêm vì mỗi lần anh nhắm mắt anh lại nghĩ đến cảnh cô và người mới bên nhau , cứ mội lần như vậy nước mắt anh lại chãy ra ướt gối . Trong những ngày đó anh được sự khích lệ của bầu bạn cho nên anh đã khá hơn rất nhiều không còn thức khuya không còn suy nghĩ , anh cũng đã biết học cách tàn ác với người khác . Anh quen nhiều cô quen rồi lại chia tay , hằng đêm anh nằm suy nghĩ có phải mình quá tàn ác không , anh không giống như những người khác luôn luôn reo đau khổ cho người khác và anh đã trở lại với con người thật của anh anh không còn quen ai nữa không còn reo đau khổ cho người khác . Thời gian lặng lẽ trôi qua vào cuối lề đường lớp 9 anh bán vé show nhạc anh bán cho bầu bạn anh , tối hôm đi coi show nhạc anh vui cười hồn nhiên với bầu bạn anh mà anh không biết sẽ có 1 người trong những người đó sẽ là người thứ ba bước vào thế cuộc anh .... 2 tuần sau khi coi show nhạc . có cô bạn đã nhắn tin chuyện trò với anh quan tâm anh đủ điều động , lúc đầu anh cảm thấy rất phiền phức nhưng rồi cũng đã trở thành một nếp . Cô đã yêu anh từ lúc đó, cô đã sử dụng mọi cách đễ gợi í cho anh biết là cô yêu anh nhưng nào hay anh quá ngốc so với qui định a nh vô tư nghỉ đó chỉ là một câu nói hay thành ra bạn anh gửi anh xem . Cô rất bực và đăng những dòng stt và hi vọng anh sẻ biết được '' người gì đâu mà ngu dữ vậy không biết người ta đã nói tới như vậy rồi mà còn không hỉu'' anh thơ ngây tò mò nhắn tin hỏi cô là nói ai vậy =)) cô tức muốn điên và nói là thằng kia kìa . Thời gian trôi qua cũng tới ngày vào học anh học một trường cô học một trường . Ngày khai trường anh rủ cô đi chơi chung với anh với bạn anh và cô đồng ý . Anh nhờ bạn anh lên rước nhưng cô không chịu cô đòi anh lên rước . Ngày đó anh và cô vui vẻ bên nhau cho đến lúc bọn họ vào quán karaok bạn anh nói rằng cô yêu anh nhưng anh không tin , anh đã thử cô . Anh nằm lên đùi cô mà cô không một chút kháng kháng cự :''> . Tối đó về anh và cô vẫn nhắn tin trò chuyện vui vẻ với nhau anh suy nghỉ khôn lẽ mình đã yêu nhỏ này anh vẫn trò chuyện bình phẩm thường với cô . Một lúc sau anh nhắn cho cô '' ê chừng như t đã yêu m rồi :''> '' cô vui vẻ đáp anh '' ừ t cũng yêu m mất rồi'' và rồi ngày 6/9/2013 cô đã chính thị thức là người thứ 3 bước vào đời anh . Anh và cô như 2 đứa con níc anh thì lúc nào cũng cầm phôn bên tay đễ nhắn tin với cô và anh đã cười nhiều hơn từ lúc đó . Anh và cô yêu xót thương nhau hết lòng từng tháng vào đúng ngày 6/9 họ trao cho nhau những tin nhắn yêu thương . Sau cái tháng kỉ niệm 8 tháng yêu nhau của họ , họ đã cãi nhau nhiều hơn anh thì không dám nặng lời với cô vì sợ cô buồn . Họ bào chữa nhau nhưng anh vẫn là người phải mở lời xin khuyết điểm mặc dù anh đúng bởi vì anh không muốn sỉ diện của một thằng con trai lấy mất đi những thánh ngày hạnh phúc của anh . Trong suốt thời gian yêu nhau cô có những lời nói không hay đối với anh nhưng anh vẫn chịu đựng và mĩm cười rộng lòng dung thứ cho cô . Họ yêu nhau anh thì quan hoài cô rất nhiều nhắc nhở cô từng chút và rồi cái gì đến nó đã đến ngày 27/7/2014 cái ngày mà anh không bao giờ nghĩ đến . Hôm đó anh thấy cô trò chuyện với người tình cũ trên Facebook và cô xóa đi anh biết anh đã nói khéo với cô '' vợ dấu anh chuyện gì thì dấu thường xuyên nha đừng để anh biết'' vừa nói xong nhà anh cúp điện , chừng như ông trời ơi muốn chia xẻ hai người . Một lâu sau nhà anh có điện lại anh lật đật mở zalo để xem tin nhắn nhưng không như anh mong một dòng chữ đậ thẳng vào mắt anh '' từ biệt nha anh'' anh liền hỏi cô ta lý do cô ta lạnh lùng nói '' em không còn tình cảm với anh'' :') và anh ấy tắt nghỉ lặng đi từ giây phút đó anh cầm phôn trên tay mà nước mắt anh cứ rơi .Nước mắt anh rơi bởi vì cô đã lấy đi nhưng yêu thương những niềm tin của anh . Anh đã dùng cả một sỉ diện của thằng con trai đễ nài xin đễ chèo kéo cô về bên anh nhưng cô lãnh đạm nói '' anh hãy tôn trọng quyết định của em'' , anh đã ôi thôi nài xin chèo kéo cô . Từ hôm đó anh ít cười đi phục dịch như là anh không còn cười nữa hằng đêm anh thức anh suy nghĩ su nghĩ về tính tình của anh anh đã quá trẻ con thành thử đã đánh mất đi người mà anh yêu thương xót . Anh đã mất đi một ái tình mà anh đã từng nghĩ đây sẽ là người con gái cuối cùng trong thế hệ anh . Đến hôm nay anh đã nhận ra điều động mà trước đây anh đã tin vào nó là KHÔNG CÓ GÌ LÀ MÃI MÃI và anh nghĩ anh cần một người thương con người và tính tình của anh chứ không phải anh cần một người vì chưng cái tâm tính của anh mà rời xa anh . Và doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi rồi hôm nay anh đã trưởng thành hơn sau những vết thương mà những người đã từng cho anh ấm áp từng cho anh nụ cười . Hôm nay tương lai và những ngày sau nữa anh sẽ không còn dám yêu thêm một ai nữa vì chưng những vết thương đó đã quá đủ đối với anh :') 
28/7/2014 , 04:00 

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

truyen sex - Tình yêu và lý trí

Ngày xửa ngày xưa, trước khi nhân loại xuất hiện, đức hạnh và những doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi thói xấu sống làm ngơ lửng chung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, tiết hạnh và thói xấu tập kết lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất :"Nào danh thiếp bạn, tôi xung phong làm người tìm, các trốn đi nhé!".




      Lí Trí đứng tựa vào một gốc cây cây cổ thụ và bắt đầu đếm :" Một, hai, ba...", tiết hạnh và thói xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp. Dịu Dàng nấp sau mặt trăng. Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tròn giữa những đám mây. Nồng Nàn trốn ở cung Quảng Hằng. Nói Dối che giấu mình phía sau tảng keo kiết nằm bên dưới một hồ lớn. Tham Lam trốn mình trong một bao tải,vv...


      


      Và Lí Trí đếm đến bảy mươi... tám mươi...chín mươi. Lúc này, vớ cả đều tìm được cho mình chỗ ẩn nấp, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu chẳng thể tìm cho mình một chỗ để trốn, và đó cũng lí dẫn giải vì chưng sao thật khó khăn để che giấu Tình doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi Yêu trong trái tim mình.


      


      Khi Lí Trí đếm tói một trăm, Tình Yêu nhảy tuyệt vời vào một bụi hoả hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của những đóa hoa hồng...


      


       Lí Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy trước hết bởi chưng Lười Biếng không đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ ẩn náu tốt. Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến...cũng được tìm thấy, chỉ trừ tình yêu. Ghen gét vói Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai Lí Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn che giấu bạn Tình Yêu đấy".


      


      Lí Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lí Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu, bèn dùng một cành cây và dừng lại khi trái tim của lí trí bị những gai hoả hồng làm cho rỉ máu. Tình Yêu xuất hiện vời hai tay ôm mặt và hai dòng máu chày ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lí Trí đã làm hỏng hóc đôi mắt của tình yêu.


    


      Lí Trí khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? tôi phải làm chi đây? Tôi đã làm cho bạn mù làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?". Tình Yêu nói:" Bạn chẳng có cách nào làm cjo tôi thấy đường trở lại. Bây doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi giờ nếu bạn muốn giúp tôi hãy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó cũng là lý bởi vì chưng sao ái tình là mù quáng và luôn đồng hành cùng lí trí.

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

truyen sex - Em định vứt anh thiệt đó à

Gần 1 tháng nay, hai người giận nhau. Cũng chẳng biết nguyên nhân bởi vì đâu. Vì anh doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi vô tâm, bởi chưng anh chẳng telephone hỏi thăm, bởi vì anh nói toàn câu hững hờ khiến Huyền giận. Những chuyện bao biện nhau như thế này vẫn thường xảy ra. Hai người cũng đã yêu nhau gần 5 năm, vì thế sự giận hờn vu vơ kiểu này không phải là điều gì mới mẻ. Nhưng lần này thì khác, có cái gì đó khác lắm. Huyền làm căng bởi cái sai thuộc về anh. Cả một tuần trời đất anh không điện thoại, không nhắn tin. Đã vậy, mỗi lần Huyền điện thoại anh đều nghe với giọng khó chịu. Cô cảm thấy bị tổn thương. Lẽ nào yêu nhau lâu lại cho người ta cái quyền được vô tình như thế. Càng yêu nhau lâu càng cần phải làm mới ái tình mới đúng. Vậy là Huyền giận dỗi.



Mọi lần, cùng lắm đồng cân 3 ngày anh sẽ lại tìm đến Huyền mà ôm chặt chịa lấy cô, thơm lên má cô âu yếm để làm lành. Cô dù rằng có giận đến mấy thì cũng sẽ cười xòa với anh ngay thôi. Nhưng lần này, 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày trôi qua… anh vẫn hoàn trả toàn bặt vô âm tính. Và rồi 3 tuần trôi qua, một con số mệnh không tưởng từ ngày hai người xa nhau đến giờ. Huyền cũng muốn tìm anh, để hỏi xem chung cục anh đang coi thứ tình cảm của hai người là gì mà bỏ mặc nó như vậy. Nhưng Huyền lại không cho phép mình được xuống nước trước. Cô không thấy mình sai. Cô cần anh một lời áp giải thích. Không phải chỉ bởi sự vô tâm, mà còn do buổi chiều tà ấy, anh chở một cô gái ôm eo anh đi ngang văn phòng của cô…



Ngày hôm nay, anh hẹn Huyền tới quán cà phê này để chuyện trò sau hơn 3 tuần im lặng. Chỉ một cuộc hẹn như thế thôi đã khiến Huyền dự cảm không lành. Nếu anh muốn làm lành, anh sẽ chọn một nơi có trạng thái thoải mái ôm cô vào lòng chứ không phải đến cái chỗ mà hai người chỉ có thể ngồi đối diện nhau. Lẽ nào anh muốn… Huyền nhắm chặt mắt lại không dám hình dung điều động đó. Dù giận anh nhưng chưa bao giờ cô nghĩ sẽ rời xa anh.











- "Anh đã dành 3 tuần qua để nghĩ suy về tình cảm của chúng mình. Mình từ biệt đi"



Cuối cùng thì câu nói mà Huyền sợ nhất cũng đã vang lên. Cô vẫn giữ sự bình phẩm tĩnh:



- "Lí do?"



- "Vì anh hết yêu em rồi. Anh không có cảm giác hạnh phúc khi bên em nữa nên từ biệt sẽ doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi tốt cho cả hai.



- "Giờ anh tiền có cảm giác với cô gái ôm eo anh vào buổi chiều thứ 7 cách đây 3 tuần đúng không?



- "Em đã nhìn thấy rồi à? Nếu vậy, anh cũng không muốn giấu giếm em nữa. Đúng là như vậy đó…"



Huyền thấy tim mình đau, thấy khó thở và tức ngực. Nhưng cô không khóc. Từ nhỏ, Huyền có một sự gan lì đến kì cọ lạ. Cô có trạng thái khóc như mưa khi ở trong phòng một mình nhưng những lúc cần mạnh mẽ, Huyền sẽ không rơi một giọt lệ.



- "Ok. Chúc anh hạnh phúc!"



Huyền đứng dậy ra về. Cô bước thật nhanh ra khỏi quá. Phía sau lưng cô, anh đứng bật dậy nhìn theo. Dường như anh muốn lao theo để giữ chân cô lại. Nhưng có điều động gì đó ngăn anh lại.



day la noi dung footer**



Tan làm, Huyền lặng lẽ đi bộ về nhà. Hôm nay cô làm tối và chiếc xe không dưng bị hỏng hóc cho nên chẳng còn danh thiếp nào khác là để nó lại tại văn phòng. Hơn nữa, Huyền muốn được đi dạo một mình trên con đường quen thuộc. Nó cũng không quá xa, đi dạo sẽ mang lại cho cô cảm giác thanh thản và yên bình phẩm hơn.



Đã hơn 3 tháng kể từ ngày cô và anh chia tay. Huyền đã trải qua những tuần nằm bẹp trong nhà khóc hết nước mắt. Huyền đã từng hận, từng trách cứ, cũng cừng muốn lao tới tìm anh để nói: "Em không chịu chia tay đâu”… Đi qua hết những xúc cảm đó, giờ đây Huyền bình phẩm thản đối mặt với cuộc đời. Nếu hỏi cô đã hết đau đớn chưa thì Huyền sẽ nhan chóng trả lời: "Em ổn”. Nhưng nếu câu hỏi là: "Em đã hết yêu chưa?” thì Huyền chỉ biết im lặng. Cô cần thời gian lâu hơn để đáp dứt khoát câu hỏi đó…











Huyền đi dạo thủng thẳng trên con đường quen thuộc. Cô nhớ những ngày đi làm tối thế này, không bao giờ anh để cô tự đi. Anh sẽ đèo cô đi làm, tối quay lại đón. Hai người sẽ đi vòng vo hít thở bầu không khí trong sạch này. Nhưng giờ thì cô tập nếp làm mọi thứ một mình. Dù có chênh vênh buồn nhưng mãi rồi cũng quen thôi.



Huyền mở chiếc telephone ra nhìn đồng hồ. 11h đêm. Mọi khi tầm này, anh sẽ điện thoại, nhắn tin nhưng giờ thì chiếc phôn vẫn im lìm. Có chăng là cuộc gọi nhỡ của mẹ cô bởi chưng lo âu khi thấy cô về muộn. Thế rồi Huyền bỗng nhiên giật thột vì tiếng phanh xe bên cạnh:



- "Em lên xe đi, muộn rồi đấy, đi về muộn thế này nguy hiểm lắm”.



Không cần nhìn Huyền cũng biết người vừa nói câu đó là ai. Giọng nói của anh có nhắm mắt xuôi tay lại Huyền cũng nhận ra được.



- "Không cần đâu, cũng sắp về tới nhà em rồi”.



- "Em lên đi. Em định khước từ anh cả đời đấy à? Em định bỏ anh thật ư?”



Huyền thấy ngạc nhiên khi anh nói những lời bất nghĩa ấy bởi hai người đã chia tay. Huyền vùng vằng đi trước, cô không muốn anh nhận ra sự bối rối trong mắt cô. Vì như thế anh sẽ hiểu rằng cô còn chưa trạng thái quên anh. Huyền doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi cứ thế bước đi về phía trước. Anh dựng xe xuống và nói lớn lên:



- "Giờ thì anh có trạng thái tiếp thô tục yêu em rồi. Anh đã sợ mình mắc căn bệnh ung thư quái quỷ đó, anh sợ làm khổ em nên đành phải nói lời chia tay. Nhưng thật may điều ấy đã không xảy ra. Vì vậy xin em đừng giết anh bằng cách tạm biệt anh như thế”.



Anh còn chưa kịp nói hết câu, Huyền đã quay đầu lại ôm chặt lấy anh. Cảm giác ấy hạnh phúc vô ngần. Đêm về khuya, sương bắt đầu xuống nhưng hai người lại thấy sao mà ấm áp…

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Trà sữa nhợt hà mình thương nhau đi

 

Anh vừa trả lời tôi, vừa giữ lại bàn tay nho nhỏ của đứa bé đang phá tung cái mái tóc của anh. Đứa doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi bé không chịu buông, càng nắm chặt hơn, cười khanh khách. Lúc ấy, nét mặt anh như vừa bất lực như vừa dung túng. Tôi bật cười. Anh thật giống một người đàn ông của gia đình quá. Anh chung cuộc cũng gỡ được đứa bé xuống. Anh nhìn tôi rồi cười:

 

 

-          Khi em cười nhìn rất ngọt ngào, trà sữa bạc hà.

 

 

Tôi sặc. Anh nói cái gì? Ngọt ngào... á? Từ trước đến giờ người ta nói tôi đanh đá có, dữ dằn có, thô bỉ có, không giống con gái có, nhưng anh là người trước nhất nói tôi ngọt ngào. Lại còn "trà sữa bạc hà”…

 

 

 

Anh lo âu đưa tôi giấy ăn:

 

-          Em không sao chứ?

 

-          Khụ… em không sao…

 

 

Thế đấy, cuộc chuyện trò quá ba câu lần đầu tiên diễn ra trơn tru như vậy.

 

 

…………

 

 

 

 

Những ngày sau, tôi và anh có phần thân thiết hơn. Và, tôi đã lúc ganh ghét với anh rồi đấy. Tại sao anh lại giỏi đến vậy cơ chứ? Tôi học Y, anh học Công nghệ thông tin vậy mà sao anh lại có thể giảng cho tôi một cách ngon ơ những bài mà tôi phải mất cả tiếng mới hoàn thành được chứ? Nhưng mà, cảm giác dựa dẫm vào anh… cũng không tệ.

 

 

 

Chuyện càng lúc càng quái, dạo gần đây, tôi bắt đầu có suy nghĩ:” Hình như mình thích anh ấy rồi!”. Tôi bình phẩm thường vô tâm vô tính vô tính chất là thế, nhưng mà đối với anh, tôi lại nghĩ suy phức tạp hóa lên. Tôi sợ, nhỡ như tôi tỏ tình với anh rồi, anh mà không thích tôi, với tính cách dịu dàng hiền hòa của anh, anh sẽ thương hại tôi mà mập mờ. Quan hệ của chúng tôi mới tốt hơn một tí, vậy mà như thế dễ thường lại rơi vào bế tắc sao? Thế là, tôi bắt đầu dùng thủ pháp gián tiếp tiếp cận tình cảm của anh.

 

 

Ví dụ như, khi ở bên cạnh anh, tôi sẽ nhét tai phôn vào tai mà gào lên: ” Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi anh…” Thế nhưng, IQ của anh cao bao lăm thì EQ thấp bấy nhiêu. Anh không hiểu, anh không hiểu một chút nào. > < Những lúc như thế, anh sẽ nhẹ nhõm vỗ đầu tôi, cươi cười:

 

 

-          Trà sữa bạc hà, em cảm nắng anh nào mà đợt này cứ suốt ngày "mình yêu nhau đi” thế? Muốn gả đi thế rồi à?

 

 

 

Anh là đồ ngốc, ngốc nhất trần đời. Em muốn gả cho anh đấy, anh rước em về đi >

 

 

 

……………

 

 

 

Loáng cái đã đến 14 tháng 2, trời đất ơi vẫn rét căm căm. Tôi vốn muốn nhân ngày này tỏ tình quách đi cho rồi, cứ duy trì kiểu này thì tôi mệt chết mất. Anh đúng là tuyệt ngốc mà. Trong cái thời gian qua, tôi cũng biết được sức hút của anh lớn thế nào. Cặp của anh đi học về là đầy thư tình. Đến tận bây chừ tôi mới biết, hóa ra bây giờ người ta vẫn viết thư tình. Là tôi đi chậm thời tuyệt vời hay là tôi đi quá nhanh đây? Trở lại cái vấn đề hút gái của anh, tôi nhận ra, cái hôm tôi gặp anh lần trước tiên là hôm anh mới khai trương quán. Chưa đầy một tuần sau, cái quán của anh từ vắng leo heo đến mức đông nghịt. Người vào uống thì ít mà vào ngắm anh thì nhiều. Đối với việc này, tôi rất khó chịu. Nhưng mà… vẫn chẳng biết thành thử làm gì. Muốn gặp anh lúc anh vắng khách thì tiền có buổi trưa, sáng sớm tinh chiêm bao hoặc buổi tối. Vậy mới nói, đẹp quá cũng không tốt.

 

 

 

Ngày 14 tháng 2, lễ tình nhân, mạng xã hội, đường phố, trường đều ngập màu hồng phấn của danh thiếp cặp đôi yêu nhau. Tôi đi đến đâu là ở đó có màn ôm nhau, hôn hít rồi mấy câu nổi da gà. Con bạn tôi thì đã chóng vánh gạt tôi sang một bên mà vi vu với thằng bồ chết tiệt của nó. Nó không biết được bạn nó đang đau khổ găng vì sắp tỏ tình mà tiền biết tình tứ ôi thôi > <. Con lợn ham hố trai!

 

 

 

Các cụ nói, người tính không bằng trời đất ơi tính, cấm có sai. Cái ngày đó, lúc mà con bạn tôi đang đắm chìm trong hạnh phúc của mình thì cũng chính thị là cái ngày thằng nhân tình nó nói chia tay. Đáng chết, tên đó đúng là quá khốn nạn mà. Lúc nó gọi điện cho tôi, tôi đang chọn socola để đến chỗ anh ấy. Nó gọi cho tôi, khóc lóc sướt mướt trong điện thoại. Tôi nghe mà xót hết cả ruột. Bình thường tôi với nó chí chóe như chó với mèo, nhưng mà khi chị em gặp chuyện thì nhất định không thể làm lơ mà đứng doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhìn.

 

 

 

 

Vừa lúc ấy, tôi thấy ngay ngoài cửa hiệu, thằng Huy, người yêu, à không, bồ cũ của nó đang dung dăng dung dẻ, tay trong tay với một con nhỏ ngực to mông to, mặt thì chát cả tấn phấn lên. Tôi cười nhạt. Thế này thì hôn cũng chẳng biết là đang cắn môi hay ăn son phấn nữa nhỉ. Con nhỏ đó ưỡn ẹo, nhõng nhẽo với thằng đó, nhìn mà ngứa mắt. Bực mình thay cho con bạn, đùng đùng ngắt điện thoại xông ra.

 

 

-          Ê, đứng lại!

 

-          Cô là… bạn của Mai à? – Huy quay lại nhìn tôi, nhếch môi cười nhạo. – Sao? Con nhỏ đó khóc lóc đến tìm cô bởi vì tôi kẹo nó à?

 

-          Buồn cười, nó có khóc cũng không phải khóc bởi vì thằng bại não như mày. – Tôi châm chọc, mắt liếc qua con nhỏ đi bên cạnh hắn làm cô ta giật mình, giả đò sợ sệt nép vào sau tay hắn. Mẹ nó, chắc chắn nhỏ ta giả vờ, nhìn mặt đanh kẹo cá cày tầng lớp đen đó thì sợ sệt cái quái gì?

 

-          Con điên, mày nói ai bại liệt não?

 

 

 

Huy hậm hực bởi vì bị sỉ nhục trước mặt con nhỏ kia. Hắn ta lầm lầm đi đến, giơ quả đấm lên định động thủ với tôi. Nhưng mà tôi là ai? Giải nhất karate đô thị đâu phải để chơi? Tôi túm lấy tay hắn, tay còn lại vung lên tát ngay xuống mặt hắn cái bốp. Cái tát mạnh đến nỗi bên má hắn đã in hằn măn ngón tay tôi, đỏ lừ. Huy giận, rất giận. Hắn nổi nóng đánh tới. Đúng lúc tôi định giơ chân cho hắn một đạp thì tay hắn bị ngăn lại. Trước mặt tôi, một thân hình cao lớn đã chắn giữa tôi và hắn. Anh xuất hiện.

 

 

 

 

Anh túm lấy tay hắn, cười mỉm:

 

 

-          Anh bạn này… đánh con gái có phải là rất nhục nhã hay không?

 

 

 

Huy gầm lên:

 

 

-          Fuck, mày là thằng nào? Cút đi!

 

Anh im lặng, nụ cười vẫn có mặt trên mặt anh.

 

 

Bốp!

 

 

Một cú thụi ngay vào bụng. Huy hét lên, ôm bụng khuỵnh xuống. Con nhỏ bên cạnh thấy vậy thì sợ tái mặt, vội vội vã vàng ngồi xuống đỡ lấy hắn. Tên kia còn không biết điều, nguyền rủa ầm ĩ. Anh thờ ơ nhìn hắn:

 

 

-          Câm. Tôi đã rất lịch sự. Anh không biết điều động thì đó là vì chưng anh thôi. Từ xưa đến nay tôi ghét nhất ai là đàn ông con trai mà hạ tay hạ chân với con gái. Nhục nhã. Đi thôi.

 

 

 

Rồi, anh nắm tay tôi kéo đi. Lần đầu tôi thấy anh như vậy. Thật… ngầu quá đi!!! Tôi chắc thành fan của anh mất. Xung quanh, gió đông vẫn thổi, lá vẫn rơi, khung cảnh lãng mạn hết sức vời. Tôi cảm thấy… xung quanh còn có mấy bong bóng màu hồng phăng tung tóe. Tôi vô thức cười ngốc nghếch.

 

 

Huy gượng dậy, túm lấy áo anh, mắt trợn lên giận dữ:

 

 

-          Mày đánh tao rồi đi thế là được à?

 

 

Bốp.

 

 

Mọi người nhìn nhầm hướng rồi. Lần này là tôi đánh. Tôi túm cổ áo hắn, đánh đấm túi bụi. May là đây là chỗ vắng người, không thì lên đàm luận với công an hết rồi. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, tên Huy bị đánh cho bầm dập, không dậy nổi. Tôi bực mình giơ ngón giữa:

 

 

-          Mẹ nó, bà đây đã không thèm động chân tay rồi còn không biết đường mà cút xéo đi… abcxyz@!!@#@$#^%&.......

 

 

Con nhỏ mặt phấn bên cạnh đã sợ đến không nói được từ nào.

 

 

…………

 

 

 

Tôi bực bội, giậm chân mạnh mà đi như muốn phá nát cái đường. Anh đi đại tiện tôi, mặt vẫn bình phẩm thản như chơi có chuyện gì, đồng cân có thỉnh thoảng là khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên. Tôi quay phắt người lại, ngẩng đầu lên rướn người sát vào anh, miệng phồng lên giận dỗi:

 

 

-          Anh muốn cười thì cứ cười đi!

 

-          Ha ha…

 

-          Ash... em ghét anh… - Tôi vò loạn cái đầu, ngồi sụp xuống ven đường.

 

-          Được rồi. Em giận cái gì chứ? Xử cũng xử người ta thê bi thương rồi, còn nuối tiếc cái gì? – Anh cười cười, xoa đầu tôi.

 

 

 

Ai nói tôi tiếc chứ? Chẳng hoa cái hình tượng thục nữ đã bị phá hoại tơi bời trong mắt anh rồi. Anh sẽ ghét tôi. Tình cảm nhỏ bé của tôi sẽ bị bóp nát từ trong trứng mất. A, tên tắt nghỉ dẫm đó, lần sau mà gặp lại, bà đây một mực cho ngươi sống không bằng chết. Tôi không trả lời anh, quay mặt đi.

 

 

-          Thực ra… em cũng không cần phải giấu nữa. Anh biết em lâu rồi. Từ ngày thi đấu giao hữu giữa danh thiếp trường là anh đã biết rồi. Nhưng ngày đó, anh lại chẳng có dịp đấu với em, chỉ đứng nhìn thôi. Lúc đó, anh cảm thấy "Cô bé này thật năng động, đáng yêu quá đi.” Anh thích nhìn em nói chuyện vui vẻ với nhóm bạn cổ động viên của em, thích ánh mắt quyết liệt của em trên sàn đấu. Hôm gặp lại em ở quán của anh, anh thực sự bất thần đấy. – Anh ngừng lại. Tôi nghe thấy giọng cười khe khẽ của anh bên tai. – Anh không ngờ một cô bé như vậy lại dịu hiền đến thế. Nhưng mà, xem ra, anh đúng là bị em gạt gẫm mất rồi.

 

-          Em dữ dằn thế đấy. Em thiếu nữ tính chất thế đấy. Em biết anh sẽ không thích mà, anh chỉ thích…

 

-          Ai nói anh không thích? Em không biết khi em ăn mặc, chăm nom đẹp đẽ đến chỗ anh anh đã khó chịu đến thế nào đâu. Lại còn suốt ngày lảm nhảm "mình yêu nhau đi” bên tai anh. Ngốc, lần sau tiền được ăn mặc đẹp cho mình anh ngắm thôi, đồng cân được doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi hát cho mình anh nghe thôi. – Anh cầm tay tôi, mắt nhìn tôi thật dịu dàng.

 

Tôi ngây ngốc. Tôi đang nằm mộng à? Mẹ ơi, tôi được tỏ tình này. Mà đối tượng lại còn là anh nữa chứ? OMG!!! Tôi đang chiêm bao đúng không? Tôi đang chiêm bao phải không?

 

 

Thấy tôi không trả lời, lại còn kèm cặp cái mặt ngờ nghệch đó, anh bật cười:

 

 

-          Trà sữa bạc hà, mình yêu nhau đi.