Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

truyen sex - Một cuộc tình ngang trái

Vy vụt chạy trong đêm. Cô chạy, cứ chạy chỉ có mong muốn độc nhất thoát khỏi ngôi nhà đó rồi sau này muốn ra sao thì ra. Chạy liền một mạch, gần đến điểm hẹn thấy bóng Huy thấp thoáng đằng xa. Cô mừng rỡ nỗ lực lê những bước chân cuối cùng bởi quá mệt để lại gần anh nhưng không được. Cô ngã khụy xuống nền đất ẩm thấp, lầm lội của con đường tắt heo hút. Cũng may Huy kịp nhìn thấy vội chạy lại đỡ cô lên. Hai người mừng mừng, tủi tủi sau bao ngày xa cách. Giờ gặp lại nhau với niềm vui vô cùng nhưng khó khăn phía trước còn vô vàn mà hai người cũng không thể lường trước được.


day la noi dung footer



Huy và Vy yêu nhau từ những ngày trước nhất khi bước chân vào cánh doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cửa cực kì học. Một ái tình nhẹ nhàng, trong sáng khẽ len lói nảy mầm từ năm cuối cấp thời trung học phổ thông. Những buổi đi học về cùng kiệt nhau. Những lần trêu nhau quá đà mà đánh nhau rõ đau hay những khi Vy đứng một mình hậm hực coi đống cặp sách của Huy cùng mấy thằng bạn chí cốt của nó sau giờ học để đánh điện tử đến tối mịt. Chỉ có vậy vậy mà hai đứa thích nhau từ khi nào không hay. Tình yêu trẻ con phải mãi tới khi rời xa quê hương. Lên đường nhập học cực kì học và chuẩn bị thành " người lớn" Huy mới dám thổ bại lộ với Vy.


Trong một tối có trạng thái nói là "đẹp trời" nhất sau bao ngày chần chừ, lưỡng lự và suy nghĩ. Viết ra bao câu từ hoa mỹ để đợi ngày phù hợp " đệ trình diễn" trước Vy. Rồi đúng 8 giờ theo Huy nghĩ lúc đó Vy đã ăn cơm và đang ngồi rảnh rỗi. Huy cầm điện thoại lên lóng cóng bấm những chữ đầu tiên. Huy nghĩ nhắn thế nào nhỉ. " Vy thân yêu" , " Vy yêu dấu" Huy đều thấy nghe sến kiểu gì đó vì chưa tỏ tình mà đã nói thế thì không hay.


Huy lại nghĩ hay là nhắn tin thế này " Vy ơi" nhỉ. À mà thôi nghe cộc lốc quá. Chỉ mỗi câu mở đầu đã khiến Huy đau đầu rồi. Huy buông con phôn " cùi" đến rầm cái xuống giường, mặt đăm chiêu nghĩ ngợi. Nhắn tin không ổn. Vừa khó lại không biểu thị được tình cảm. Huy hít một hơi dài rồi thở ra sảng khoái để lấy lại tinh thần. Nó quyết định phương án hai: gọi phôn trực tiếp.


Nó bấm số mệnh điện thoại của người mình thương. Bản nhạc chờ " Ngày đẹp tươi" của Vy vang lên. Nó run run hồi hộp chờ người nhấc máy. Cũng may là Vy cài nhạc chờ chứ để hồi chuông " tút...tút..tút..." khô khốc thì không biết làm cho Huy mất bình phẩm tĩnh đến cỡ nào.


- A lô


Huy giật nảy mình lắp bắp:


- Vy à, đang....đa..ng... làm gì đó?


- Chơi thôi, nay thừa đồng cân gọi cho tao hả?


- ừ... à...không. Tao chỉ...muốn..muốn....nó...i....


- Nói gì? Nói mau lên. Như cái thằng điên ý – Vy cáu.


- Tao tiền muốn nói. Tao...tao...yêu mày. Tao yêu mày Vy à.


Đầu dính dấp bên kia cười vang sảng khoái:


- Hôm nay bị làm sao vậy Huy. Uống nhầm thuốc à. Hô...hô..hô......


- Tao... tao nói thật mà – Huy lắp bắp xen lẫn tự ái.


Vy lúc này cũng bớt cười hơn. Nó khẽ hạ giọng


- Thôi, đùa thế đủ rồi. Tao đi chơi đây. Không nói chuyện với đứa ẩm IC như mày nữa.


Vy cúp vội máy xuống. Nó sợ rằng Huy sẽ nhận ra nét lúng túng của nó. Vừa rồi Vy nỗ lực cười to để át đi bối rối chứ thực ra Vy cũng thích Huy lâu lắm rồi. Tình cảm này Vy đồng cân để trong lòng chứ không dám nói thẳng với Huy sợ tình bạn mất đi mà tình yêu cũng chẳng doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat có. Nay được Huy tỏ tình Vy bất ngờ xen lẫn niềm vui. Nó nằm thẳng xuống giường. Hai mắt lim dim nằm mơ tơ màng tự mỉm cười mãn nguyện. Vy nằm mơ đang nắm tay Huy chạy trên cánh đồng tràn ngập bông lau trắng nuột đầy lãng mạn giống như bộ phim Hàn Quốc Vy thức thông suốt đêm để xem hay ít ra cũng gặp túc trực tiếp kiến Huy nhìn vào ánh mắt của hắn và được hắn thổ vỡ lở câu "anh yêu em".


Thế đó, từ cái hôm " tỏ tình" đó nhắn tin qua lại luôn hơn rồi dần dần thành bồ thật sự của nhau. Hai đứa học xa nhau. Đứa Hà Nội, đứa Nam Định. Xích mích hiểu lầm cũng không phải là ít nhưng với tính nóng tính mà không để bụng lâu của Vy lại trung hòa với tính chất ít nói, nhịn nhục của Huy thành thử dầu có cãi nhau to đến cỡ nào thì Huy vẫn cứ im lặng, từ tốn nên chuyện gì rồi cũng qua đi.


Tình yêu hai đứa cũng giống như bao đôi sinh viên yêu nhau khác. Chân thành, tình cảm không tính chất toán. Mỗi lần Huy từ Hà Nội về Vy lại bận bịu đi chợ từ sáng sớm đển đến trưa nấu cho Huy những món ăn ngon nhất. Cả tháng mới gặp nhau được một lần nên mỗi lần Huy sắp sửa về là Vy đã vui từ hôm trước có khi niềm vui ấy còn âm ỉ cả tuần liền khiến nhiều khi Vy đi học mà người cứa thẫn thờ, chốc chốc còn cười một mình. Cái tên " Vy vẩn vơ" lũ bạn thân đặt cho Vy cũng từ đó mà ra.


Tuy tay nghề nấu ăn của Vy thua xa Huy nhưng dẫu món ăn đó có dở tệ đến đâu Huy vẫn vui vẻ ăn ngon lành bởi chưng trong đó chứa đựng, đong đầy tình yêu của Vy dành cho Huy.


Tình yêu của họ lẻ loi giản là thế. Thấm thoát cũng bốn năm trôi qua. Suốt cả quãng đời hoá viên và tuổi thanh xuân nhất họ dành cho nhau. Một ái tình duy nhất, trọn vẹn đồng cân còn chờ đến ngày hạnh phúc nhất của hai người.


Hết tháng 9 của năm thứ tư tuyệt học Vy chính thức ra trường. Cầm tấm bằng đại học trong tay Vy buồn vui lẫn lộn. Vy cũng chưa định hướng được mình sẽ đi đâu về đâu khi nền kinh tế đang khó khăn. Sinh viên các trường tuyệt vời học ra trường học hàng năm ngày càng nhiều. Con mệnh Vy đọc trên mạng hàng trăm ngàn hoá viên ra trường hiện nay có nguy cơ thất nghiệp càng làm Vy sợ hãi. Huy thì nửa năm nữa mới ra trường. Thời gian này Huy đang trong thời đoạn gấp rút chuẩn bị làm đồ án tốt nghiệp chờ tháng 3 năm sau ra trường. Phải đợi Huy ra trường đã rồi mới thi hài định được đi hay ở đâu.


Về quê sau những háo hức, vui mừng do có một trên dưới thời kì được nghỉ ngơi, vui chơi ở nhà vừa thoải mái lại không vướng bận với việc học hành như trước thì cũng đến lúc Vy lo sợ về tương lai. Những lần nộp hồ sơ khắp nơi rồi không hồi âm hoặc có đáp mời đến phỏng vấn Vy cũng ra về với tay trắng. Càng ngày Vy càng chán nản. Những cuộc nhắn tin hay trò truyện với Huy cũng không được nhiều như trước do Huy đang rất bận học chuẩn bị ra trường. Chính bởi vì thế nỗi cô đơn, chán ngán của Vy ngày càng tăng thêm. Gửi hồ sơ khắp thủ đô không có kết quả Vy quyết định nộp về quê mình. Ở quê thực ra cũng chẳng dễ dàng hơn nhưng thời buổi này xin việc ở đâu cũng khó chi bằng về quê vừa gần nhà, phí rẻ cũng đỡ tốn kém hơn.


Tưởng chừng man di việc tiền dừng lại ở chỗ nếu không được làm đúng nghành nghề mình học thì cũng làm mướn việc khác thôi. Thế nhưng định số phận đã đổi thay cuộc sống của Vy trong cái buổi chiều ảm đạm ấy.


Trong một lần cha nội dẫn Vy đi nộp hồ sơ công chức thi ở Huyện vì có người quen giới thiệu. Hai cha con bắt gặp người bạn cũ thời đi bộ đội của bố. Nhà chú ở cạnh Huyện nhà Vy ôi thôi nhưng ít khi gặp gỡ. Nay ngạc nhiên gặp lại hai ông " bạn già" gặp nhau tay bắt, mặt mừng. Ôm chầm lấy nhau vô tư xưng hô " mày, tao" khiến Vy cũng phải bật cười. Tất nhiên là Vy phải rời ngay đi chỗ khác cho hai người thoải mái trò chuyện. Vy cũng không biết hai người đó đã nói những gì chỉ thấy rằng cái chiều tà hai bố con đi nộp hồ sơ về nét mặt bố Vy trầm ngâm hẳn ra. Có một cái gì vừa buồn, vừa vui không rõ nữa. Chỉ biết rằng những ngày sau đó không đồng cân có cha nội mà cả mẹ Vy thái độ cũng khác hẳn. Không cười nói nhiều như man di khi mà thay vào đó thường có những cuộc chuyện trò nhỏ to với cha nội mà Vy cũng không nghe rõ nữa. Vy cũng linh cảm thấy hơi lạ nhưng nghĩ ngợi lại nhà Vy cũng đang rất bình thường, không có chuyện gì xảy ra để bác mẹ phải như thế. Vy thỉnh thoảng có ngẫm nghĩ nhưng rồi cũng quên nhanh đi.


Bất ngờ vào một buổi tối khi Vy đang rửa bát sau bữa cơm. Một ngôn ngữ lạ trong nhà kèm theo những lời mời niềm nở của bố mẹ làm Vy chú ý. Nhìn qua khe cửa sổ nhà Vy thấy một người con giai đứng tuổi cỡ tầm ngoài ba mươi ăn bận gọn gàng đang ngồi quay lưng về phía Vy. Vy tò mò không biết đây là ai mà ba má lại nồng nhiệt như vậy. Bố Vy gia trưởng hồi còn đi học cấm không cho Vy yêu đương, kết thân với con trai. Khi Vy ra trường học cũng dễ tính chất hơn chút nhưng Vy chưa dám dẫn Huy về nhà. Đợi Huy ra trường học có việc làm đã chứ giờ mà nghe thấy bồ Vy văn bằng tuổi lại đang đi học chắc là cấm chỉ luôn. Đang đờ đẫn nghĩ suy bỗng dưng cha lên tiếng làm Vy giật mình:


- Vy, để bát đấy tí ti nữa rửa. Vào nhà trò chuyện với anh Dũng đi.


- Dạ, dạ... - Vy lúng túng vào nhà.


Câu chuyện của hai người xa lạ không được thiên nhiên lắm. Những câu hỏi han, xã giao bình thường nhát gừng kém sự liên kết. Cũng không có gì là lạ khi lần trước hết gặp nhau cho nên như thế là phải thôi. Và rồi khi anh Dũng vừa bước chân ra khỏi nhà cha Vy đã tuyên bố:


- Thằng Dũng sau này là chồng của con. Bố mẹ với hai ông bà bên đó đồng ý rồi. Thằng Dũng cũng chấp thuận con lắm. Nhà người ta có điều kiện. Nó cũng có công ăn việc làm ổn định. Mấy nữa thành vợ chồng rồi gia tộc hứa sẽ xin việc cho con đoàng hoàng.


Không để cha nội nói tiếp kiến Vy lên tiếng ngay:


- Nhưng con đã biết gì về anh Dũng đâu? Không có tình cảm thì lấy nhau sao được ạ. Con không muốn lấy anh ý đâu.


Mẹ Vy xen ngang:


- Thân con gái chỉ cần lấy được người chồng tử tế. Đối xử tốt với mình. Là chỗ dựa sau này là được rồi. Giờ chưa yêu sau này lấy về yêu sau cũng chưa muộn.


Vy ngân ngấn nước mắt. Cảm giác khó chịu, cồn cào trong lồng ngực. Đầu óc cô hoang mang tột độ. Giờ cô biết phải làm sao? Tình yêu của cô với Huy sẽ đi tới đâu?. Đến lúc này Vy lắp bắp, run rẩy:


- Nhưng con... con có bồ rồi. Con định cuối năm nay sẽ ra mắt cha mẹ.


Bố Vy gắt luôn:


- Yêu đương cái gì thời hoá viên trẻ ranh. Lấy cái thằng bít tất vẩn không rõ lai lịch đồng cân tội nghiệp mình. Không luận bàn gì nữa. Tao đồng cân đồng ý cho mày lấy thằng Dũng ôi thôi còn thằng khác thì áp điệu tán đi.


Vy chạy ngay vào buồng khóc sực nở. Mẹ động viên có nói đến cỡ nào Vy cũng không nguôi. Không tiền ngày đó mà những ngày sau nữa hầu như đêm nào Vy cũng khóc. Vy có khóc, có buồn khổ đến cỡ nào cũng chẳng xoay chuyển được tình hình. Mẹ thương con gái đôi lúc cũng chạnh lòng định ôi thôi nhưng với tính chất khí của chồng bà thừa biết ông sẽ không bao giờ đổi thay ý kiến.


Ngày ngày trôi qua Vy như tù giam lỏng tiền ở nhà không chơi bời đâu. Điện thoại cũng bị quản lý chặt chẽ vì cha đã biết chuyện Vy yêu Huy cùng tuổi bạn học cấp ba qua thăm dò mấy người bạn thân hay qua nhà Vy chơi.


Ngày dạm ngõ rồi chuyện định ngày cưới xin cũng đến mau chóng vỏn vẹn có hai tháng. Anh Dũng thỉnh thoảng có qua nhà đến đón Vy đi chơi nhưng Vy trơ như một khúc gỗ không cảm xúc. Khó khăn lắm Vy mới được nhắn tin hay gọi điện cho Huy. Mỗi lần gọi là bao niềm nhớ nhung, dồn nén không nguôi. Và hình như càng cấm đoán, càng cách biệt thì lại càng yêu nhau hơn thì phải. Huy muốn níu giữ tình yêu của mình nhưng lại không đủ tự tín sẽ lo cho Vy cuộc sống đầy đủ khi hiện tại Huy đồng cân có hai bàn tay trắng. Để Vy lấy người khác ít ra tương lai sau này của Vy cũng tươi sáng hơn. Liệu giữ Vy bên mình hữu ích kỉ quá không?


Vy nửa quyết tâm đợi Huy nửa còn lại vẫn không vượt qua nổi sức ép của gia đình. Lòng cô trĩu nặng suy tư, giằng xé giữa hai tâm trạng. Nó cứ kéo dài hết ngày ngày qua ngày khác mà Vy không tìm ra được lối thoát.


Ngày chạm mặt của Vy tới trong sự háo hức, vui mừng của cha mẹ. Ở quê Vy thường có lệ chạm ngõ hôm trước hôm sau cưới luôn. Vy không thể nào cố cười mà cam chịu số phận phận được. Vy vẫn ủ rũ như một cái tử thi không hồn. Tuổi của Vy không hợp với chồng cho nên phải cưới hai lần. Thế nên hôm chạm mặt Vy phải ngủ ở nhà chồng một tối. Hôm sau tự về nhà mình mà không cần chào hỏi ai. Lúc cưới lại rước dâu là đủ hai lần.


Đêm khuya ngủ nhà người lạ Vy chẳng tài nào ngủ được. Vy không cho Dũng tới gần mình. Dũng không hiểu nhưng nghĩ chắc Vy mệt hay trước sau gì cũng là vợ, chồng nên cũng thôi. Cả đêm Vy nằm nghĩ cho thế cuộc mình về sau thì sẽ ra sao. Vy không có chút tình cảm nào với Dũng mà không thể nào quên được Huy. Con gái sống với người không yêu thì sẽ sao đây?. Cả đêm suy nghĩ sáng ra Vy đã đưa ra quyết định làm thay đổi cuộc thế mình. Vừa rời khỏi nhà chồng Vy tìm chỗ khuất hấp tấp gọi cho Huy:


- Anh à. Về đón em đi. Em không chịu được nếu sống ở nhà đó.


Huy vừa mừng vừa lo:


- Sao vậy. Nhưng bữa nay là ngày cưới của em mà. Thế đã đăng bạ kết hôn chưa?


- Em chưa. Anh về nhanh đi em không muốn cưới người này làm chồng. Em không sống được với người em không yêu.


Huy vội vã bắt xe từ Hà Nội về quê. Anh làm theo cảm tính chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều. Anh chỉ nghĩ rằng người yêu anh đang đau khổ. Anh phải về để áp giải thoát cho cô. Về để bảo vệ cho ái tình của cô và doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat anh. Từ Hà Nội về cũng mất tầm gần hai tiếng. Hai người gặp nhau mừng rỡ nhưng rồi cũng phải vội vã đi ngay tránh bị người thân phát hiện.


Huy đưa Vy lên Hà Nội gửi Vy ở nhờ nhà bác họ. Anh cũng bắt xe về quê luôn tránh bị nghi ngờ. Gia đình Vy và nhà chồng tìm khắp nơi không thấy Vy đâu. Tất nhiên mọi rợ nghi ngờ sẽ đổ hồi lên Huy. Huy cũng chuẩn bị sẵn ý thức nhưng không ngờ rằng trong lúc bấn loạn gia đình Vy đã làm cô đơn lên công an Huyện trình báo Huy đã bắt cóc Vy.


Vậy là Huy bị áp điệu lên công an Huyện lấy lời khai trong sự ngỡ ngàng của gia đình anh. Tại nơi lấy lời khai công an có nói gì anh cũng im lặng. Chỉ có điều cứ nhìn thấy cảnh gia đình đứng bên ngoài phòng lo âu cho anh rồi nhờ vả hết người này đến người kia để cho anh được ra khiến lòng anh đau nhói. Không ép Huy khai ra được. Bên công an cử người khác vào để gây sức ép với anh. Họ dọa dẫm:


- Một là: Anh khai đã bắt cóc Vy và kể tận tường thì giờ đi trốn thì sẽ được thả tự do.


- Hai là: Nếu không khai sẽ lên tận trường Huy đang theo học thưa lên trường để có hình thức xử lý khác.


Lúc này Huy vẫn chưa ra trường. Mẹ anh hay đứng ngoài khóc làm anh không cầm được lòng. Huy là người trong cuộc cho nên chẳng thể sáng suốt, tỉnh ngủ để nghĩ ra cách giải quyết. Trước sức ép gia đình Huy đã khai báo hết kĩ càng man di việc và được thả tự vì chưng ngay sau đó.


Huy không biết hành động của mình là đúng hay sai nhưng Huy không nỡ lòng nào để ba má than khóc, lo lắng bởi vì Huy. Với lại Vy cũng chưa đăng ký kết hôn. Sau này chắc sẽ hủy hôn. Vy được tự bởi và sẽ lấy mình. Có lẽ Huy đúng.


Sau khi trở về nhà Huy mới vỡ lẽ ra Vy nói láo anh. Thật ra Vy đã đăng bạ hôn phối rồi. Anh tắt thở đứng người. " trời đất ơi ơi mình đã sai lầm nghiêm trọng". Anh lẩm báo cáo trong miệng. Hành động của Huy rõ ràng là bắt cóc Vy. Giờ Vy là gái đã có chồng sẽ tiếng rằng bỏ nhà theo trai. Nếu Vy trở về ngôi nhà đó Vy sẽ sống ra sao trong ngôi nhà chồng với những lời đay nghiến nghiến, chà đạp bởi chưng bỏ đi. Nếu Vy tiêu hôn thì sau này tương lai Vy sẽ ra sao?. Liệu ai đủ bao dung, vị tha quên đi kí vãng để đến với Vy. Bố mẹ vững chắc không bao giờ đồng ý cho Vy lấy Huy sau sự việc này. Bố mẹ Huy cũng tuyên cha nội sẽ từ mặt nếu Huy nỗ lực tình lấy Vy.


Huy lo âu đến suy sụp. Anh không biết phải làm gì bây chừ cho phải. Không giao thông được với Vy. Anh đồng cân biết giờ Vy đang trú chân ở nhà một người bạn tránh gia đình Huy phát hiện.


Qua liên lạc với chị gia tộc Vy biết được Huy đã không giữ lời hứa và khai báo hết với công an. Cô thất vọng căm hờn Huy tột cùng. Cô ân hận do đã tin tưởng cực kì đối Huy. Trong lúc Vy chới với không điểm tựa đồng cân có mình Huy là người cô đặt niềm tin nhất thì lại phản nghịch bội cô. Vy quyết định cắt đứt liên lạc, kết thúc hẳn quan hệ với Huy.


Cô yêu Huy bao nhiêu thì càng căm hận anh bấy nhiêu. Huy nhiều lần tìm cách giao thông để áp điệu thích nhưng cô không cho anh cơ hội. Huy có nói gì đi đi chăng nữa nữa thì cô cũng cho là giả dối. Tình yêu đẹp bốn năm tan biến dần văn bằng những hiểu lầm chẳng thể hóa áp giải được.


Bẵng đi một tháng Vy quyết định về nhà áp điệu quyết việc gia đình. Lúc này sự việc cũng đã nguội dần. Bố mẹ giường như cũng hiểu và thông cảm cho Vy cho nên để cô tự quyết định chuyện của mình. Vy làm đơn chiếc xin ly hôn. Cô đến tận nhà gia đình chồng xin khuyết điểm và đệ trình bày mọi rợ việc. Lúc đầu anh Dũng không đồng ý nhưng sau thấy cô cương quyết quá . Vả lại Vy đùng đùng bỏ đi hôm cưới cũng làm cả gia đình anh mất mặt và có ấn tượng không tốt với Vy. Anh đồng ý. Thủ tục ly hôn cũng được giải quyết êm đẹp.


Sau vớ cả mọi rợ chuyện xảy ra. Vy trở lên cứng rắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô quyết định lên Hà Nội xin việc. Xa quê một thời gian để quên đi quá khứ. Quên đi những kỉ niệm nơi bắt đầu tình yêu của cô. Quên đi cuộc hôn nhân buồn không mong muốn. Xa rời lời đàm tiếu, thị phi của làng xóm. Cô muốn quên, quên cho bằng hết để bắt đầu lại cuộc sống của mình.


Cuối cùng Vy cũng đã xin được một công việc đúng với chuyên ngành mình theo học nhờ sự cố của bản thân. Khi công việc đã ổn định, đầu óc thảnh thơi Vy lại bắt đầu lại nhớ những chuyện buồn cũ. Những chuyện tưởng đã chìm vào quá khứ nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong đầu dày vò tâm sự cô. Hàng đêm những cơn ác mộng, những mẩu chuyện buồn chắp vá đan chen lộn lạo khiến cho cô không thể ngon giấc được. Cô sợ ngủ, cô càng sợ thì giấc nằm mơ đó lại đến nhiều hơn tổn thương tâm hồn cô.


Còn Huy, không biết anh sẽ bị giày vò, ăn năn đến bao giờ khi đã làm cho người mình yêu phải chịu đau khổ, thiệt thòi. Niềm dằn vặt khôn nguôi có nhẽ sẽ đi theo anh suốt cuộc đời này.


Trần Trang



Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

truyen sex - Những mùa yêu thương

Đôi khi cuộc sống hiện tuyệt làm người ta quên mất những yêu thương xưa cũ. Bận rộn, bon chen làm người ta tốt lên theo cách này nhưng xấu đi theo một cách khác. Giữa dòng đời nhộn nhịp, tôi vẫn giữ cho mình những nỗi niềm suy tư riêng, như một miền tâm hồn chẳng thể mờ đi theo những bước chân trưởng thành. Và tôi nghĩ tuổi xanh đều nên như thế, chí ít là để thế giới rộng lớn này còn có những góc dành riêng cho cảm xúc.


day la noi dung footer


Tím biếc...


Khi những bông hoa bằng lăng cuối cùng còn sót lại trên cành cây là lúc tôi chính thị thức doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi bước vào lớp 12. Cuối cấp, bận bịu với những ca học thêm, những bài tập khó nhằn và bao lăm suy nghĩ về tương lai, nhưng tôi vẫn không bỏ được nếp trầm ngâm đầu hàng giờ trước những bông hoa tím thẫm. Sắc tím ấy vẫn thường đọng lại trong ánh nhìn của tôi với một chút lưu luyến-hoa cuối mùa, đẹp, nhưng nặng trĩu chia ly. Tôi đã từng cố kỉnh nhìn thật kĩ để xem đằng sau lớp cánh mỏng tang ấy có gì mà khiến lòng người suy tư đến lạ, nhưng dù bao nhiêu lần nâng niu nó trên tay, nhìn nó chuyên chú như nhìn một đâm ra vật lạ, thứ mà tôi nhận được đồng cân là một màu tím không lời.


Màu tím đi qua những mùa học trò, màu tím lưu giữ những tình cảm còn chưa thành lời, màu tím mang trong nó những miền kí ức riêng của tuổi hoa.


Một lần khi tôi đứng nghiêng mình dưới gốc bằng lăng, mắt không rời những bông hoa bé nhỏ trên cành, cậu khẽ lướt qua tôi, như một làn gió nhẹ nhàng. Tôi không rõ là cậu đã đứng phía sau tôi bao lâu, chỉ là lúc đi qua tôi, cậu kiễng chân lên và ngắt một chút sắc tím trên đó, thả vào lòng bàn tay tôi. Không lời. Cậu nháy mắt, mỉm cười, rồi bước đi như thế, bỏ lại tôi đứng trầm tư mặc tưởng với bông bằng lăng nằm gọn trên tay.


Một cuốn sổ nhỏ xinh xắn được tôi chọn làm nơi lưu giữ bông hoa đó-một chút hương sắc cuối thời học sinh!


Năm cuối, tự nhiên lại đổi thầy giáo chủ nhiệm, và chúng tôi được tự bởi vì chọn chỗ ngồi cho bản thân. Tôi chọn một góc gần cửa sổ, nơi tôi có trạng thái nhìn thấy màu hoa tím, và có trạng thái thấy bóng vía thân thuộc của ai đó ở tòa nhà bên kia. Nhưng thật không may, chừng như chỗ ngồi lí tưởng ấy đã có chủ.


- Cậu có thể nhường cho tớ chỗ này được không?


Tôi nói với Huy, cậu bạn cùng lớp, ánh mắt như thỉnh cầu. Huy mỉm cười:


- Để làm gì vậy? Ngắm anh điển trai nào đó ở lớp bên kia chăng?


- À, không phải. Tớ đồng cân muốn....


Tôi ấp úng, không biết nói thế nào cho phải. Mặt bỗng dưng đỏ khiến tôi càng ngượng hơn.


- Đây. Một sự ga lăng cho năm cuối.


Huy ngồi dịch vào trong và cười. Đôi lúc tôi cũng không hiểu vì sao nụ cười của cậu bạn lại lôi cuốn cái nhìn của người khác đến thế. Tất nhiên, người khác ở đây không phải tôi, mà là bao lăm cô bé nằm mê nằm mơ khác trong lớp, trường. Họ đều nói, Huy có nụ cười tỏa nắng, và "men" nữa. Huy ngồi cạnh tôi, nhưng tôi chẳng mấy để ý, do đôi mắt của tôi luôn luôn hướng ra phía ngoài kia, màu tím, và khung cửa sổ của lớp học bên ấy, những thứ đó đủ để tôi chú tâm nhìn suốt buổi học mà không chán.


Đôi khi cuộc sống hiện tuyệt vời làm người ta quên mất những yêu thương xót xưa cũ. Bận rộn, bon chen làm người ta tốt lên theo cách này nhưng xấu đi theo một cách khác. Giữa dòng thế hệ nhộn nhịp, tôi vẫn giữ cho mình những nỗi niềm suy tư riêng, như một miền tâm vong linh chẳng thể mờ đi theo những bước chân trưởng thành. Và tôi nghĩ tuổi xanh đều cho nên như thế, ít nhất là để thế giới rộng lớn này còn có những góc dành riêng cho cảm xúc.


Có trạng thái tôi là một cô bé lạc hậu, nhưng chốc chốc tôi vẫn thích nhìn cậu và lầm bầm một đôi câu thơ ấu của Đỗ Trung Quân:


"Mối ngành ngọn của tôi có gì


Chỉ một cơn mưa bay bay ngoài cửa lớp


Là áo người trắng cả giấc ngủ mê


Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp


Giữa giờ chơi mang đến lại mang về."


2. Đông


Tí tách...Mưa...


Lại một cơn mưa ập đến, như một thói quen thường nhật của mùa đông, dằng dai và lạnh giá. Qua khung cửa sổ, tôi vẫn thấy cậu ngồi học bài chăm chú. Có lẽ điều động làm tôi để ý đến cậu chính là dáng vẻ thư sinh, có pha chút mọt sách. Nó khác với những đứa con trai còn lại trong trường. Cậu không quá điển trai, không mang vẻ cậu ấm, không có chiều cao lí tưởng, nhưng tôi vẫn cứ thấy thích thú mỗi khi nhìn khuân mặt ấy, kể cả là nhìn doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi qua làn mưa trắng xóa. Mùa đông cuối ở trường cấp 3, dường như lạnh hơn, và mưa nhiều hơn.


Thỉnh thoảng, tôi thích lắp tai phôn vào, để cho những ca từ ngân nhẹ bên tai, còn đôi mắt thì vẫn hướng về phía ấy.


"Có khi nhìn kim đồng hồ quay


Em tự hỏi mình ý nghĩa những phút giây


Nếu ngày ấy vào một giây phút khác


Có chắc mình trông thấy nhau"


Một bên tai nghe của tôi không dưng được gỡ ra. Huy lắp nó vào tai cậu.


- Lúc nào cũng nghe bài này. Cậu không thấy chán sao?


Tôi mỉm cười:


- Khi một thứ đã trở thành thói quen, ta sẽ thích nó nhiều hơn là chán.


Những trận bóng chuyền chung cuộc để chào mừng ngày 20-11. Con trai lớp cậu đấu với lớp tôi. Tất nhiên là tôi có đi xem, nhưng tôi không biết mình sẽ cổ vũ cho bên nào. Rõ ràng là tôi đứng bên đầu hàng cổ cổ vũ của lớp mình, nhưng mắt tôi tiền hướng về phía cậu. Những cú đỡ bóng khéo léo và chính xác chừng như khiến tôi mộng mẩn. Cậu liên tiếp ghi điểm, dù đứng ở vị trí nào. Nhỏ bạn bên cạnh bất ngờ nhìn tôi:


- Này, cậu cổ vũ cho bên nào đấy?


Tôi lúng túng:


- À, ừ. Tất nhiên là lớp mình rồi.


Cô bạn của tôi không biết, cậu không biết, và mọi người cũng không biết rằng mỗi trận bóng có cậu, dù cho là vòng loại hay vòng trong huyễn hoặc tứ kết tôi đều đến xem, và đứng ở nép một góc nào đó, đủ để nhìn thấy cậu. Đôi khi, hạnh phúc tiền là những điều nho nhỏ lặp đi lặp lại hằng ngày; quan yếu là ta có cảm nhận được nó hay không mà thôi. Tôi nâng niu những tháng ngày chung cuộc được ở lại dưới mái trường này, những lần cuối cùng tôi được nhìn lén cậu, những chút hạnh phúc và mong ước nhỏ nhoi mà tôi gửi theo ánh mắt của mình.


Lớp cậu thắng, có nhẽ tôi là người duy nhất ở lớp đối chọi vui. Tôi bước chân ra khỏi nhà thi đấu, trời đất đổ mưa. Vẫn định như man di lần, chịu ướt và về nhà giữa cơn mưa tầm tã, nhưng tôi còn chưa kịp bước xuống sân thì trên đầu tôi đã có sẵn chiếc ô được cầm bởi chưng bàn tay của một người khác.


- Cậu...


- Che chung với tớ nhé. Tớ về cùng kiệt với cậu.


Tôi có đang mộng không? Cậu ấy đang đứng bên cạnh tôi, rất gần, rất gần... Một cảm giác dịu ngọt nào đó vừa lan tỏa trong lòng tôi, và không dưng tôi thấy rét mướt lạ thường.


3. Xuân


Trắng xóa...


Mưa bụi đấy, trời đã vào độ cuối xuân, nhưng vẫn còn lạnh lắm. Mưa che khuất đi phần nào đó tầm nhìn của tôi, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ thấy rõ hình bóng ấy bên khung cửa sổ kia. Có lẽ, khi một điều gì đó đã lắng sâu trong lòng thì chẳng cần đến thị giác nữa ta vẫn nhìn thấy nó. Tôi cứ nhìn những hạt mưa trắng nhạt nhòa giữa khung trời đất mà mường tưởng ra nụ cười của cậu vào một chiều thu nào đó. Màu tím biếc lại thưa thớt ẩn hiện trong tâm tưởng tôi.


- Có gì ngoài trời ơi mà cậu cứ nhìn thế?


Huy cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi không ngoảnh lại mà đáp luôn:


- Mưa.


Huy không hỏi thêm điều động gì nữa, nhưng tôi cứ cảm giác phía sau có ánh mắt đang nhìn tôi.


Khi đi về phía trước, người ta thường không có nếp nhìn lại, nhưng nếu trong một lúc nào đó cô đơn, ta quay đầu lại, liệu chừng có thấy ai? Một khoảnh khắc nào đó tôi quay lại, và tuồng như đã thấy ánh mắt Huy.


Nhưng tôi không muốn bận lòng nhiều, bởi chưng mọi nghĩ suy của tôi đều hướng về một người duy nhất. Tôi thầm ước ao một lần cậu thấy tôi nhìn cậu tha thiết, để rồi cảm động trước ánh mắt của tôi, nhưng tôi cũng sợ lắm nếu có một lần như thế, như kẻ vụng trộm sợ bị người ta bắt gặp. Rồi sẽ ra sao? Thôi thì cứ để mọi rợ thứ thuận theo tự nhiên, bởi chưng tôi tin vào sự sắp xếp của cuộc sống. Dù là thích hay yêu, dù rằng là lẻ loi phương hay từ hai phía thì cũng là chút tình cảm trong sáng của tuổi học trò. Bằng cách này hay cách khác, nó cũng sẽ qua đi. Có thể sau này, nó chỉ còn là kí ức, cũng có trạng thái nó sẽ còn tiếp kiến diễn. Nhưng kệ thây bít tất cả những điều động đó, tôi vẫn tin rằng rồi man di thứ sẽ ổn, vì chưng tôi không có thói quen kháng kháng cự lại những xếp đặt của cuộc đời.


16 giờ 41 phút ngày 14 tháng 2.


Tôi nhớ rõ mốc thời kì đó, bởi vì..... Hôm đó tôi đã đứng chờ rất lâu để man di người trong lớp về hết, chỉ để trao tặng cho cậu một món quà. Phía bên kia cửa sổ, cậu vẫn còn ngồi đấy, trầm tư mặc tưởng nghĩ một điều động gì. Nhẹ nhàng rút hộp quà từ trong cặp ra, tôi nâng niu nó trên tay, rồi lòng tôi bỗng nhiên chùng xuống. Nếu tôi tặng nó, liệu chừng cậu có nhận không? Trong đó là chiếc khăn len mà tôi tẳn mẳn đan từng chút một, và chăm sóc từ mắt xích chọn vải đến từng mũi kim. Nhưng nếu cậu chối từ thì làm thế nào? Tôi đứng phân vân mãi, cho tới lúc...


Một hộp quà xinh xắn được đặt xuống bàn cậu, chủ nhân của nó cũng là một cô bé xinh xắn không kém. Tôi đứng chết lặng tại chỗ, hai tay buông thõng xuống, và nhìn trân trối về phía bên kia. Cậu đã cười rất tươi với cô bé ấy. Và tôi thậm chí còn không nhớ hôm đó mình đã về nhà như thế nào.


Hình như trong cơn mưa bụi ngày ấy, tôi đã bị ướt, từ móng tay đến trái tim.


4. Hạ


Tím nhạt...


Những bông văn bằng lăng đầu mùa đã nở, một cảm giác xao ấm chuyên cứ ôm ấp mãi trong lòng doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi tôi. Cuộc sống vẫn thường xuyên tồn tại những cảm giác không lời như thế, bởi vì đôi khi, có những điều không nói ra lại làm cho ta thấy ổn hơn. Dù sao thì qua mùa văn bằng lăng này, mọi chuyện cũng sẽ qua hết.


Tôi vẫn giữ thói quen nghe nhạc và nhìn cậu trong mỗi giờ ra chơi.


"Có khi bước trên đường hun hút


Em tự hỏi mình ta đang đi về đâu?


Nếu ngày ấy em không đi về phía anh


Không gặp nhau, giờ này ta thế nào." (*)


Một vài nếp ta tưởng chừng như vô nghĩa, nhưng lại rất khó bỏ. Có thể là vì nếp ấy gắn với một niềm thương. Có trạng thái là vì chưng chính bản thân ta không muốn dứt ra khỏi nó. Nhưng chẳng sao, khi cuộc sống là hành trình dài với những điều động mới lạ, giữ bên mình một vài thói quen sẽ giúp ta có một hành lí tốt hơn trên hành trình ấy. Chí ít là nó sẽ giúp ta không quên lãng kí vãng trên bước đường tới tương lai.


Sắc tím trên những bông hoa đã bắt đầu đậm đà hơn. Và cái ngày không hi vọng muốn rồi cũng đến. Buổi học cuối cùng, đứa thì ngồi viết lưu bút, đứa chuyền áo trắng cho mấy thằng con giai kí, đứa thì mặc thử áo dài cho buổi chụp kỉ yếu... Tôi vẫn ngồi yên ở chỗ của mình, nhìn sang phía bên đó, trên tay cầm cuốn lưu bút đã có đủ lời của bốn mươi bảy thành viên trong lớp-một cuốn sổ có lưu giữ chút sắc tím của mùa hoa năm ngoái. Tôi khẽ thở dài, làm sao tôi có trạng thái nhờ một người đồng cân mới trò chuyện vài lần viết lưu bút cho mình được chứ. Thậm chí tôi còn chẳng biết cậu có còn nhớ là đã từng gặp tôi hay không.


Vẫn lớp học này, vẫn chỗ ngồi này, nhưng hôm nay mọi thứ có vẻ là lạ. Những bông bằng lăng ngoài kia như tím hơn, gió mát hơn, và trời cũng êm dịu hơn...


Một bông hoa được thả vào lòng bàn tay tôi. Một đôi mắt nhìn tôi và mỉm cười trìu mến. Là cậu ư? Cậu có biết tôi đã chờ ánh nhìn này từ lâu lắm rồi không? Cậu có biết gần một năm qua, tôi đã đợi chờ cậu trong vô thức không?


Bông hoa tím khẽ lay lay trong bàn tay tôi.


- Hoa văn bằng lăng rất đẹp phải không cậu?


- À...ừ.


- Một chút sắc tím...có lẽ đủ để nói lên bít tất cả.


Tôi thông thoáng thấy lòng mình nhẹ như đi nữa tơ, những sợi tơ mềm mại và dịu ngọt quá đỗi...


"Nếu thời kì có quay trở lại


Ngày em gặp anh, ngày cơn gió bồi hồi


Em sẽ vẫn bước về phía ấy


Phía tấm rèm buông khung cửa sổ nắng nơi anh ngồi." (*)


Tiếng nhạc vang lên bên tai làm tôi giật mình. Ơ...hóa ra tôi vừa ngủ gật! Tôi vừa nằm mê ư? Một giấc nằm mơ mà tôi đã chờ nó trở thành hiện từ thực rất lâu rồi. Và có lẽ, đã đến lúc tôi khép lại giấc nằm mê của mình, văn bằng cách gửi vào màu tím ngoài kia một cái nhìn im lặng và trọn vẹn. Một chút sắc tím...có lẽ đủ để nói lên bít tất cả. Hoa bằng lăng, hãy cho tôi gửi vào màu tím ấy một mối tình học trò!


Khi mùa này qua đi, mùa khác lại đến, mặc dù trong mùa mới còn đọng lại ít hương sắc của mùa cũ, giống như đầu thu vẫn còn sót lại vài bông văn bằng lăng cuối hạ. Tình yêu cũng như thế. Một thằn lằn tình qua đi, sẽ để lại nhiều lưu luyến, nhưng tiền cần ta biết chôn dấu nó vào một góc trong tim, và mở lòng đón nhận những điều động mới, ta sẽ thấy thế cuộc hạnh phúc hơn.


Rồi man di chuyện sẽ qua đi, và trong ta còn ít nhiều kí ức. Và một cách chắc chắn, ngày mai, man di thứ sẽ ổn.


Vũ Hoài An


(*) lời bài hát "Bức thư tình thứ 2"


Hà Tĩnh ngày 19/8/2014
Viết trao tặng các bạn thời cấp 3 của tôi